Hãng phim QVFILM

Phim Bố Già chạm đến trái tim người xem.

Cảm ơn Bố Già – Nhà phê bình điện ảnh Lê Hồng Lâm

Phải lâu, rất lâu lắm rồi trong hơn 20 năm theo dõi phim VN chiếu rạp, phải trả giá với không biết bao thảm họa đến sang chấn tâm lý

Hôm nay tôi mới xem được một bộ phim Việt NGUYÊN BẢN trọn vẹn và chạm đến trái tim tôi. “Hãy trả lại sự cân bằng cho vạn vật. Phải có những điều đau khổ xảy ra, để có những điều tốt đẹp xảy ra”. (thoại trong phim Bố già).

Phải rất lâu lắm rồi, tôi mới có cảm giác muốn xem lại đến dòng cuối cùng của credit để thể hiện sự trân trọng với ê kíp làm nên bộ phim này, và lao ngay về nhà để viết những dòng review (cảm xúc thì đúng hơn) đầu tiên, bởi nếu lần lữa, cảm xúc nguyên vẹn của tôi cũng sẽ bay đi mất và tôi sẽ phải viết những dòng rào trước đón sau.
Bố già là một bộ phim chính kịch (drama) thuần túy

Bố già là một bộ phim chính kịch (drama) thuần túy

Bởi Bố già đã chinh phục được tôi gần như hoàn toàn. Và khiến tôi tin vào điện ảnh Việt, tin vào những chất liệu đời sống thuần Việt, nếu được khai thác một cách thấu đáo, kỹ càng và bằng trái tim, chúng sẽ chạm đến trái tim người xem.
Bố già là một bộ phim chính kịch (drama) thuần túy mà không cần phải thọc vào những trò nhăng nhố để câu khách trong mùa phim Tết – thời điểm khán giả đôi khi trở nên dễ dãi bất thường. Bởi, kịch bản xuất sắc của nó, chất liệu đời sống đậm đặc của nó, những màn đối thoại chan chát của nó, những cao trào chực chờ bùng vỡ và vỡ thật khi chạm đến climax đều đã đủ sức để hút người xem rồi. Phim dĩ nhiên đôi lúc cũng hơi ồn ào, đôi lúc cũng sến, nhưng chúng hoàn toàn hợp lý khi được đặt đúng ngữ cảnh – một cái xóm lao động bừa bộn, hỗn tạp và ngập nước nằm đâu đó giữa Sài Gòn.
Vài xuất chiếu sớm của phim Bố Già nhận được phản hồi rất tốt từ khán giả.

Vài xuất chiếu sớm của phim Bố Già nhận được phản hồi rất tốt từ khán giả.

Tình thân gia đình, tình cha con là chủ đề chính của bộ phim, nhưng chúng được khai thác với nhiều lớp layers, phá bỏ được những khuôn sáo, dễ dãi, hoặc phi logic tâm lý thường thấy trong phim Việt.
Đây cũng là một bộ phim dạng thương mại của điện ảnh Việt mà tôi thấy được một nhân vật có thể đưa vào “character study” – Ba Sang của Trấn Thành, một nhân vật chắc phải được “kết tinh” từ muối của đời sống này mới mặn chát và thuần Việt đến vậy.
Sau phim này thì tôi thực sự nể Trấn Thành, người gần như phủ bóng lên toàn bộ bộ phim này. Credit ghi: Một bộ phim của Trấn Thành – Vũ Ngọc Đãng. Kịch bản (Screenplay): Trấn Thành. Nam chính: Trấn Thành. Thậm chí Trấn Thành cũng tham gia vào phần âm nhạc của phim luôn. Và tất nhiên, bộ phim này là một sản phẩm của Trấn Thành Town (dù cái logo hơi xấu thật).
Và tôi tự hỏi, có cái gì mà anh chàng này không làm được?
Xem xong Bố già, tôi nghĩ điện ảnh thương mại VN hoàn toàn có thể làm được những bộ phim original xứng tầm, chinh phục được khán giả nội địa. Xem Bố già khiến tôi nghĩ đến một bộ phim Hàn cùng thể loại (Lời hứa của cha) từng chinh phục hơn 10 triệu khán giả nước họ. Ngang tầm đấy. Không hề thua kém.
Tôi mong bộ phim này thắng thật lớn, thật giòn giã để kích hoạt một nền điện ảnh Việt vẫn đang loay hoay chạy theo những thứ hào nhoáng, nhảm nhí mà bỏ quên cốt lõi; hạ tầm (hoặc không đủ tầm) để chạy theo thị hiếu khán giả (vì họ cứ nghĩ thế là thắng) thay vì nâng tầm để chạm được vào người xem và khiến khán giả tự động ủng hộ phim Việt mà không cần bất cứ lời kêu gọi nào.
Và cuối cùng, tôi muốn cám ơn Bố già, đã làm tôi phải cay mắt trong rạp, không dưới 3 lần trong suất chiếu chiều nay!
Bài Lê Hồng Lâm
Nhà phê bình điện ảnh.
Hãng phim QVFilm.

Gửi lời bình luận

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố. Vui lòng điền email *